alcoholism treatment uk
get naltrexone pills
buy amitriptyline online
buy amitriptyline uk
charamin.com amitriptyline for back pain
“Hãy coi chừng về việc thực-hành sự côngchính của các ngươi trước mặt người ta để họ thấy; kẻo các ngươi chẳng có phần thưởng gì với Cha của các ngươi ở trong trời" (Mathio 6: 1).
Câu này giới thiệu một đoạn quen thuộc trong Bài giảng của Chúa trên núi. Nói chung, câu này bàn về những giao dịch công bằng. Sau đó có ba ví dụ: bố thí (ban cho), cầu nguyện, kiêng ăn. Tuy nhiên, sự nhấn mạnh không phải về những hành động như vậy, mà là về động cơ, vì động cơ khiến cho một người trở nên tích cực. Chúa nói đừng làm những việc tốt như vậy để người khác chú ý.
Điều quan trọng là chúng ta hiểu điều đó có nghĩa là gì. Chúa không nói rằng chúng ta mất phước hạnh vì người khác biết về sự ban cho, cầu nguyện hay kiêng ăn của chúng ta. Vì chính Chúa Giêsu đã cầu nguyện nhiều lần trước công chúng. Phao-lô mô tả một cách cởi mở về lòng quảng đại hào phóng và lòng tốt của người khác (Rô 15:26, 2 Tim 1:16). Ông gọi bằng chứng về sự kiêng ăn khi các sứ đồ thực sự quan tâm đến dân Chúa (2 Cô. 6: 5). Và trong Công vụ, tác giả Lu-ca tiết lộ sự kiêng ăn của các tín hữu để thể hiện sự phụ thuộc của họ vào Chúa. Là môn đệ của Đấng Christ, chúng ta có thể trở thành hình mẫu cho người khác khi họ thấy chúng ta ban cho (bố thí), cầu nguyện và kiêng ăn. Nếu họ cảm ơn chúng ta vì đã khuyến khích họ làm như vậy, họ sẽ không giựt phần thưởng trên trời của chúng ta.
Nhưng ý nghĩa của những câu này trong Bài giảng trên núi thì sao? Chúa vạch mặt thái độ yêu thích sự ngợi khen của con người (Giăng 12:43). Thật dễ dàng lên kế hoạch hành động tốt với ý định để người khác tìm ra những gì chúng ta đang làm.
Vì vậy, không có nghĩa cầu nguyện trên đường phố thì bị Chúa lên án. Ngài quan tâm nhiều hơn đến động cơ những kẻ đạo đức giả thích cầu nguyện trên các góc phố vì những người khác có thể nhìn thấy họ ở đó (Mathio 6: 5). Khi chúng ta nói về những vấn đề nhất định nào đó với động cơ để có thể bày tỏ bản thân, chúng ta giống như những kẻ đạo đức giả như vậy. Nhiều mục tử nói năng khoa trương để đóng kịch mình là người tài giỏi, có ân tứ, nhưng trong thực tế họ không có những ân tứ đó.
Nhưng những tín đồ như Sê-pha-na và Đê-mê-triu (1 Cô 16:15, 16; 3 Giăng 12), những người mong ước lòng vị tha, không thích giả hình, như một người hầu việc người khác, được Chúa đánh giá cao về công việc của họ.