Một trong những khó khăn lớn nhất của chức vụ là chứng kiến người khác đau khổ. Là một mục tử, tôi đã chứng kiến những người bệnh trút hơi thở cuối cùng; tôi đã chứng kiến những bậc cha mẹ khóc lóc thảm thiết vì những đứa con hư hỏng của mình; tôi đã cầu nguyện với những người mất việc, mất xe và mất nhà cửa. Bất cứ khi nào tôi đến thăm một người đang trải qua nghịch cảnh lớn, tôi đều cố gắng hết sức để khích lệ và tiếp thêm sức mạnh cho họ trong lúc hoạn nạn.
Nhưng qua nhiều năm phục vụ, tôi đã khám phá ra một điều thú vị – thường thì những người đang chịu đựng đau khổ lại là nguồn khích lệ cho tôi nhiều hơn là tôi khích lệ họ.
Thật đáng kinh ngạc, Chúa sử dụng đau khổ để mang lại hy vọng và an ủi cho người khác. Vua Nê-bu-cát-nết-sa sẽ không bao giờ nhìn thấy “người thứ tư bước đi” nếu không có ba chàng trai Hê-bơ-rơ trong lửa. Ma-ri và Ma-thê sẽ không bao giờ biết đến quyền năng phục sinh nếu La-xa-rơ không chết. Thế giới sẽ không bao giờ hiểu được quyền năng của Chúa một cách cá nhân như vậy nếu Gióp không mất tất cả những gì ông có. Hãy xem Chúa đã sử dụng cuộc đời họ như thế nào để khích lệ và trang bị cho hàng triệu người qua nhiều năm tháng. Đôi khi, nỗi đau khổ mà chúng ta phải chịu đựng lại trớ trêu thay lại là vì lợi ích và phước lành của người khác. Thay vì cầu xin Chúa cất đi nỗi đau của bạn, hãy cầu xin Ngài dùng nó vì lợi ích của người khác.