Câu chuyện về người phụ nữ Samari gợi nhớ đến dụ ngôn về người con hoang đàng (Giăng 4 và Lu-ca 15). Trong Lu-ca 15, người cha chờ đợi con trai mình ở một xứ xa xôi, và người cha đã hoàn toàn sẵn sàng tha thứ và chấp nhận hoàn cảnh đó. Trong Giăng 4, Đấng bày tỏ Cha trong mọi sự đi ra tìm kiếm người con gái thất lạc của mình ở một xứ xa xôi. Cô hoàn toàn không chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này. Trong Lu-ca, chúng ta thấy sự hiệp thông và niềm vui của cả gia đình. Trong Giăng, chúng ta thấy niềm vui của người con trai, và do đó cũng là của người cha theo một cách đặc biệt. Và chúng ta cũng thấy, như một hệ quả, hoạt động kêu gọi người khác, điều mà trong Lu-ca được thực hiện bởi người cha. Thật đáng chú ý khi xem xét các chi tiết, nhưng trên hết, điều chạm đến chúng ta là: người cha tìm kiếm người con gái thất lạc của mình và người cha chờ đợi người con trai thất lạc của mình, và có niềm vui khi sự hòa giải cuối cùng diễn ra.
*
Người ta thường nói, "Chúa giúp những người tự giúp mình." Và nhiều người tin rằng câu nói này được tìm thấy trong Kinh Thánh. Nhưng Kinh Thánh cho thấy điều khác biệt: Đức Chúa Trời giúp đỡ những người bất lực. Ngài giúp đỡ những người tin cậy vào sự giúp đỡ của Ngài! Gia-cốp là người mà trong những năm đầu đời có xu hướng tự lực cánh sinh, nhưng sau đó đã học cách dựa vào không chỉ cây gậy của mình mà còn cả Đức Chúa Trời trung tín của ông. Mong rằng chúng ta cũng học được điều này và có thể nói: "Phước cho người nào được Đức Chúa Trời của Gia-cốp giúp đỡ, người nào đặt hy vọng nơi Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của mình!" (Thi thiên 146:5).