"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:9740353
Đang truy cập:131

Phê-rô trong vai trò người chăn bầy

 


Giăng 21:15-17; 1 Phi-e-rơ 5:1-5
Tình yêu của Chúa Giê-xu dành cho bầy chiên của Ngài được thể hiện rõ qua công tác mục vụ không mệt mỏi của Ngài trên đất—một công tác được thực hiện với tấm lòng đầy ân cần và tinh thần của một người chăn thực thụ (xem Ma-thi-ơ 9:36). Tình yêu ấy được bộc lộ rõ ​​nét nhất khi Ngài hy sinh mạng sống vì họ với tư cách là Người Chăn Hiền Lành (Giăng 10:11). Tình yêu của người chăn ấy không chấm dứt khi Ngài rời khỏi thế gian. Ngay trước khi về cùng Đức Chúa Cha, Ngài đã giao phó bầy chiên—tài sản quý giá nhất của Ngài trên đất—cho một môn đồ mà Ngài thấy đặc biệt phù hợp: Phê-rô.
Trách nhiệm chăn bầy dành cho người môn đồ từng vấp ngã
Liệu Phê-rô có ngờ đến điều này không? Liệu ông còn dám mong đợi điều đó sau khi đã chối Chúa Giê-xu ba lần? Chúa đã hiện ra với ông trong tư cách Đấng Phục Sinh (Lu-ca 24:34), và tội chối Chúa chắc chắn đã được tha thứ. Tuy nhiên, câu nói sau đó của ông—"Tôi đi đánh cá đây"—cho thấy Phê-rô không còn trông đợi một nhiệm vụ mới nào nữa (Giăng 21:3). Ông đã đánh giá thấp ân điển của Thầy mình. Trước khi ông vấp ngã, Chúa Giê-xu từng phán: "Khi con đã ăn năn, hãy làm cho anh em con vững lòng" (Lu-ca 22:32). Con đường ăn năn đã mở ra cho ông. Và những người anh em Do Thái đã tin nhận Chúa cần được củng cố đức tin thông qua ông—một trọng trách chăn bầy quan trọng! Chúa không hề xấu hổ về môn đồ của mình. Điều này chẳng phải khích lệ chúng ta sao? Ngài có thể và sẽ sử dụng cả những môn đồ từng vấp ngã cho công tác chăn bầy, miễn là họ thực sự ăn năn. Chức vụ của họ có thể sẽ mang dấu ấn đặc biệt của chính ân điển mà họ đã kinh nghiệm.
Trong cuộc đối thoại công khai bên bờ Biển Ti-bê-ri-át, Phê-rô đã học được những điều cốt yếu về bản thân mình và về bầy chiên.
Trở ngại lớn nhất: sự tự tin thái quá
Phê-rô đã lao mình xuống hồ để nhanh chóng đến với Chúa, Đấng đang đứng trên bờ. Lương tâm ông đã được thanh thản, và lòng ông ấm áp trước lời mời đầy yêu thương: "Hãy đến dùng bữa sáng" (Giăng 21:12). Tuy nhiên, nguyên nhân dẫn đến sự thất bại của ông tại sân dinh thầy tế lễ thượng phẩm cần phải được giải quyết trước khi bầy chiên có thể được giao phó cho ông: đó chính là sự tự tin thái quá của ông. "Con có yêu Ta hơn những người này không?" (Giăng 21:15). Chúng ta biết thái độ tự tin thái quá của ông trước đây (Ma-thi-ơ 26:33, 35; Lu-ca 22:33; Giăng 13:37). Đây chính xác là thái độ mà Chúa không thể dùng nơi những người chăn bầy. Việc chăm sóc chiên của Ngài đòi hỏi một tinh thần khiêm nhường và ý thức về sự hoàn toàn lệ thuộc vào Ngài. “Vì ngoài Ta, các ngươi chẳng làm chi được” (Giăng 15:5). Do đó, Phi-e-rơ nhận lãnh trách nhiệm chăn bầy đúng vào thời điểm ông nhận thức sâu sắc về sự bất lực của chính mình.
Yêu cầu quan trọng nhất: lòng yêu mến Chúa
Qua những câu hỏi của Chúa, Phi-e-rơ được dẫn dắt để nhận ra rằng việc ông cậy dựa vào sức mạnh tình yêu của mình dành cho Chúa chính là nguyên nhân dẫn đến thất bại. Tuy nhiên, đồng thời, Chúa cũng chỉ ra phẩm chất then chốt cần có nơi Phi-e-rơ trong chức vụ chăn bầy. Bởi vì Chúa không hỏi: "Con có kinh nghiệm chăn bầy không?" Ngài thậm chí không hỏi: "Con có yêu chiên của Ta không?" Kiến thức tốt là điều quan trọng, và lòng yêu mến chiên cũng quan trọng không kém. Nhưng điều kiện tiên quyết và quan trọng nhất để chăn bầy chính là lòng yêu mến Chúa: "Con có yêu Ta không?" (Giăng 21:16).
Lòng yêu mến Chúa phải là động lực thúc đẩy Phi-e-rơ hoàn thành sứ mệnh theo tinh thần của Ngài. Lời mời gọi sau đó, "Hãy theo Ta," cho thấy rằng tình yêu và sự chăm sóc trong chức vụ chăn bầy được học hỏi tốt nhất từ ​​Vị Mục Tử vĩ đại.
Lòng bạn có đang hướng về Đấng Christ không? Nếu có, bạn sẽ dành nhiều thời gian cho Ngài và học hỏi nơi Ngài cách chăm sóc chiên trong đồng cỏ của Ngài. Khi ở trong sự hiện diện của Ngài, tình yêu dành cho chiên sẽ lớn lên, noi theo gương của Ngài.
Sau khi Phi-e-rơ bày tỏ lòng yêu mến Chúa (dù dùng từ ngữ biểu thị tình yêu có phần khiêm tốn hơn), Chúa đã giao phó việc chăm sóc bầy chiên—những con chiên quý giá đối với Ngài—vào tay môn đồ của mình; đây là một minh chứng tuyệt vời cho tình yêu của Chúa.
Chiên con của Ta, chiên của Ta
Chúa giao cho Phi-e-rơ trách nhiệm chăn bầy nhưng không chuyển giao quyền sở hữu bầy chiên cho ông. Chúng vẫn thuộc về Ngài. Phi-e-rơ không thể đối xử với bầy chiên theo ý riêng hay tìm kiếm lợi ích cá nhân trong chức vụ của mình (xem 1 Phi-e-rơ 5:2-3). Ông là một đầy tớ luôn phải chịu trách nhiệm trước Chủ chiên trong mọi sự. Đồng thời, chính Chúa vẫn tiếp tục chăm sóc bầy chiên của Ngài, nhất là khi những người chăn dắt thuộc loài người thất bại hoặc lúng túng không biết phải làm gì.
Chúa phân biệt giữa chiên con và chiên trưởng thành; chúng cần được chăm sóc theo những cách khác nhau. Chiên con tượng trưng cho những tín hữu còn non trẻ hoặc mới tin Chúa. Phê-rô cần dành sự quan tâm đặc biệt cho nhóm này. Người chăn có sự sáng suốt sẽ thấu hiểu bầy chiên và chăm sóc chúng tùy theo độ tuổi tự nhiên cũng như mức độ trưởng thành thuộc linh của chúng.
Đồng cỏ và công việc chăn dắt
Chúa đã hai lần nhắc đến việc cho ăn (chăn thả) và một lần nhắc đến việc chăn giữ. Vị Chủ Chiên đặc biệt chú trọng đến việc cung cấp nguồn dưỡng chất thuộc linh tốt lành cho bầy của Ngài. Chỉ khi nói về chiên trưởng thành, Kinh Thánh mới đề cập đến cả việc chăn giữ lẫn chăn thả, trong khi chiên con thì chủ yếu cần được chăn thả. Điều chúng cần là nguồn dưỡng chất lành mạnh và dễ hiểu. Vì vậy, khi truyền đạt Lời Chúa, chúng ta hãy đặc biệt lưu tâm đến những thành viên nhỏ bé trong bầy.cần lưu tâm.
Chiên cũng cần được chăm sóc. Điều này bao hàm mọi công việc của một người chăn chiên. FB Hole viết: "Nhiệm vụ chính của người chăn là chạm đến tấm lòng và lương tâm của các tín hữu, liên tục nhắc lại cho họ những điều đã được dạy, khích lệ họ và giữ cho họ luôn tỉnh thức."
Công tác chăn bầy giữa những người đang tản lạc
Phi-e-rơ đã thực hiện chức vụ chăn bầy của mình như thế nào? Trong sách Công vụ các Sứ đồ, những nhiệm vụ khác mà Chúa Giê-xu đã giao phó cho ông đóng vai trò trọng tâm: Ông phải là kẻ chài lưới người và là người làm chứng (Lu-ca 5:10; 24:48). Trong khi trung tín thực hiện nhiệm vụ này, ông đã được tôi luyện qua đau khổ và bắt bớ để trở thành người chăn cho các tín hữu Do Thái đang chịu đau khổ và bách hại. Ông thấu hiểu những gian nan và hiểm nguy mà bầy chiên này phải đối mặt qua chính trải nghiệm của mình—nhưng cũng thấu hiểu sự giúp đỡ của Chúa, bởi vì mỗi người chăn cũng chính là một con chiên của Đấng Chăn Chiên Vĩ Đại. Tuy nhiên, các tín hữu Do Thái là một bầy chiên bị tản lạc. Và chúng ta ít thấy ghi chép về việc Phi-e-rơ đi lại với tư cách là người chăn để thăm viếng các tín hữu ở những nơi khác (ví dụ: xem Ga-la-ti 2:11; 1 Cô-rinh-tô 9:5).
Dù vậy, tầm quan trọng của nhiệm vụ này—do chính Chúa giao phó—được thể hiện rõ qua các bức thư ông gửi cho "những kẻ tạm trú rải rác khắp nơi" (1 Phi-e-rơ 1:1). Đó thực sự là những bức thư mang tính chất chăn dắt, chăm sóc.
Sáu lần ông gọi những người nhận thư là "kẻ yêu dấu" – ông đã học được động cơ yêu thương trong công tác chăn bầy từ chính Chủ của mình.
Ông nhiều lần nhắc đến Chúa Giê-xu và công việc của Ngài – nguồn lương thực tốt nhất cho bầy chiên.
Sự tăng trưởng lành mạnh là điều quan trọng đối với ông (xem 1 Phi-e-rơ 2:2; 2 Phi-e-rơ 3:18).
Mười ba lần chúng ta thấy nhắc đến sự "thay đổi" hoặc việc "bước đi". Bầy chiên cần bước đi theo dấu chân của sự thánh khiết và lòng kính sợ Đức Chúa Trời (1 Phi-e-rơ 1:15, 17).
Ông chăm sóc các linh hồn bằng cách khuyên bảo và cảnh báo họ về những ham muốn xác thịt, các giáo sư giả và sự tấn công của Sa-tan (1 Phi-e-rơ 2:11; 5:8; 2 Phi-e-rơ 2:1; 3:3). Ông khích lệ họ kiên trì chịu đựng gian khổ, noi gương Chúa Giê-su và không quên vinh quang vĩnh cửu mà họ được kêu gọi để hưởng.
Ông dành những lời nhắn nhủ cho cả người lớn tuổi lẫn người trẻ tuổi (1 Phi-e-rơ 5:1, 5).
Trong đoạn 1 Phi-e-rơ 5:1–5, ông đề cập một cách rõ ràng về công tác chăn dắt. Bản thân ông cũng sắp sửa chịu tử đạo. Ngay cả khi ông đã ra đi, bầy chiên vẫn cần những người chăn sẵn lòng phục vụ họ bằng tinh thần chăn dắt chân chính. Bầy chiên không thể bị bỏ mặc tự xoay xở. Cách ông khuyên dạy các trưởng lão cũng phản ánh chính thái độ mà Phi-e-rơ đã thể hiện khi chăm sóc bầy chiên của Đức Chúa Trời: tinh thần quên mình, lòng tự nguyện và sự trung tín.
Điều này đặt ra cho chúng ta một câu hỏi: Ngày nay, đâu là những người chăn mà Chúa Giê-su có thể tin cậy giao phó điều quý giá nhất Ngài có trên đất này – đó là những con chiên con và bầy chiên của Ngài?
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2